Những năm còn đi dậy học
Nạn nhân của bạo tàn.
Nói chuyện với một học trò cũ, tị nạn chính trị, đang sống ở Mỹ, đang cuồng TT Trump và ủng hộ chính sách khủng bố di dân và nhập cư (bất hợp pháp). Hình như anh đã quên quá khứ và thân phận của chính mình khi xưa.
Nạn nhân của bạo tàn.
Nói chuyện xưa mình lại nhớ cái thời còn hoạt động xã hội và làm việc cho một Trung Tâm trợ giúp di dân (CIMADE) của chính phủ Pháp. Họ đến từ khắp nơi. Từ những đợt nhập cư cả ngàn người từ năm châu bốn biển. Thuyền nhân di tản các nước Việt Miên Lào, tỵ nạn chính trị châu mỹ la tinh từ Chili, Colombie, Brésil. Trung Cận đông như Liban, Iran, Irac, Bangladesh, Srilanka, từ những nước Đông Âu, Liên xô cũ, Ba Lan Tiệp Khắc và cả Trung Cộng, họ đến từ những đất nước đang khói lửa chiến tranh, nghèo đói, giết chóc bạo tàn nhất thế giới.Từ những cuộc đối đầu ý thức hệ tôn giáo, chính trị, kinh tế, sắt máu nhất thế kỷ hai mươi. Họ là những nạn nhân của kỳ thị chủng tộc, kỳ thị màu da, kỳ thị tôn giáo, giai cấp giàu nghèo với đủ loại da vàng, da đen, da trắng. Tóm lại chỉ là những con người đang khao khát đi tìm sự sống bình yên
Mình đã tổ chức những lớp học tiếng Pháp, mở trường dạy nghề và hướng nghiệp cả ngàn thanh niên nam nữ, giúp họ có chỗ ăn chỗ ở, ổn định cuộc sống nhằm sớm hội nhập lâu dài với xã hội phương Tây. Mỗi người là một hoàn cảnh đau thương khổ nạn. Nhiều trường hợp sang chấn tâm lý nghiêm trọng cần phải cứu chữa. Phức tạp nhất vẫn là các trẻ em mồ côi sống sót qua cuộc bể dâu, mất cha mất mẹ khi vượt biển, vượt biên và thất học! Có em còn chưa biết quả đất tròn hay vuông? Phải học ăn học nói, học gói học mở, phải tìm được cha mẹ nuôi thích hợp ngõ hầu trở thành những công dân tử tế tránh mọi tội phạm. Nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng suôn sẻ.
Mình đã chứng kiến những khuôn mặt thất thần, mất hồn từ nạn nhân Khmer đỏ. Những cảnh tượng cướp biển giết hiếp, mất vợ lạc con, trên rừng dưới biển rất đau lòng, ám ảnh, và như thế kéo dài 15 năm. Từ 1976 đến 1992. Cả một quãng đời khi mình còn trai tráng với sức làm việc không biết mệt mỏi.
Cách đây không lâu, một cậu học trò cũ tình cờ gặp lại trong tiệm cà phê đã nhận ra thầy, đến chào. Cậu ta đã trở về VN tìm lại được gia đình và giờ làm chủ một khách sạn nhỏ trên nền nhà cũ ... Thật hy hữu. Còn bao nhiêu chứng nhân của địa ngục trần gian mà mình đã chạm mặt quen biết... giờ họ lưu lạc nơi đâu? Họ làm gì?
Lần đầu tiên trong bốn ngàn năm lịch sử, người dân Việt mới có một cuộc "xuất ngoại" đi tìm tự do, vĩ đại và đau thương đến thế! Chắc chắn mình chỉ biết được một phần trăm sự thật của nạn di dân di tản của xã hội hiện nay
Nhưng chiến tranh và thù hận của thế kỷ 21 sẽ tinh vi hơn, tàn bạo hơn, khủng bố dã man hơn. Những vũ khí tối tân khác sẽ ra đời, tiêu diệt con người triệt để hơn để thỏa mãn lòng tham và cuồng vọng không đáy.
Ai sẽ là thủ phạm?
Ai sẽ là nạn nhân?
Loài người còn hủy hoại môi trường sống của nhau, chiến tranh và thù hận sẽ chẳng bao giờ chấm dứt!







No comments:
Post a Comment