Thương cho roi cho vọt ...
Trời hôm ấy đã có tuyết rơi lất phất, dân chúng đang chuận bị đón Giáng sinh, năm mới.
Trên đường về nhà, gió lạnh như cắt, khu phố Saint Michel nhộn nhịp chen chúc đông người qua lại. Mình thoáng nhìn thấy một gương mặt rất quen thuộc, một ông già khoác áo manteau bạc màu, đầu đội nón len đỏ cũ kỹ. Một ông già trông có vẻ nghèo khổ đang đứng ngắm nhìn những bộ quần áo đắt tiền trong tủ kính.
Mình chậm lại nhìn ông từ xa vì chắc chắn là một người quen biết ... đã từng gặp ở đâu rồi.
Rõ mặt ... đích thị là ông Thầy dạy học mình hồi xưa còn bé. Hồi lớp nhất trường Saint Ex. ở Sài Gòn. Mình ngỡ ngàng vì trông ông ốm yếu già nua, khác hẳn khi xưa tướng tá chắc nịch trai tráng, mặt vuông, cằm chẻ, thường bắt phạt quất roi đau điếng, quên sao được.
Đã bảo nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò. Phá phách ăn đòn cũng chẳng phải oan.
Nên kỷ niệm với ông hầu như chỉ những trận đòn nhớ đời những năm còn xách cặp đến trường bắn bi đánh đáo. Bao nhiêu chữ nghĩa đã trả lại cho Thầy Cô từ đời nào nhưng những trận đòn roi thì nhớ mãi.
Mình nhớ rõ tên ông là Monsieur W... nổi tiếng đánh trò rất đau rất ác. Đứa nào học với ông cũng phải nể sợ, kể cả những đưá du côn lỳ lợm nhất đám và những đứa lười học lại hay nghịch ngợm như mình.
Có những trận đòn tới giờ hai thứ tóc vẫn còn in trong trí nhớ. Lạ thật, nhớ cái dáng ông đi đứng khệnh khạng ra oai. Mắt lúc nào cũng lườm lườm thầm bảo "mày liệu hồn đấy". Bị phạt khoanh tay úp mặt vào tường đếm đến trăm thì chẳng nhầm nhò gì, còn cười khúc khích.
Nhiều lần không thuộc bài Thầy bắt xòe tay quất cho một phát thước kẻ co rúm cả người. Nhẹ thì với thước dẹp. Đòn nặng thì với thước vuông lên lưng bàn tay, về nhà bầm tím, nhưng cấm không được khóc !
Chưa kể những cú xách tai méo mặt, nhức óc, hổng chân, tưởng đầu một nơi tai một nẻo. Hoặc những cú đá đít văng tới trước ê ẩm lết đi không nổi. Tức trào ... nước mắt!
Nhưng thầy không cần biết.
Có một lần thực sự hy hữu cả lớp chưa ai bị. Vào giờ nghỉ ra chơi đi toa lét mình cố tình đái vào chân một thằng nhóc kế bên bảo nó đứng xê ra, nó mách bố mẹ, mẹ mách với Thầy. Lần đó mình bị phạt đứng lên bàn trước mặt cả lớp 40 đứa. Và bị tụt quần đứng tơ hơ khoe chim cho mát! May mà chỉ toàn con trai ngồi bụm miệng cười. Được xem là thành tích bất hủ giang hồ nhất bọn. Thật nhục nhã. Dạo đó mình căm ghét Thầy W. không để đâu cho hết. Chốt cuối năm bị hạnh kiểm xấu và dốt học!
Nghĩ bụng. Mình không học dốt mình chỉ lười học và ham chơi thôi!
Hôm gặp ông lang thang đứng ngắm cái áo khoác mới trong tủ kính, mình nhận ra ngay. Định tiến lại bắt tay thăm Thầy. Ông ngước lên với ánh mắt mệt mỏi, lạnh lùng ráo hoảnh như định hỏi "mày muốn gì?". Không hiểu sao làm mình khựng lại, cảm thấy ái ngại rồi rảo bước đi thẳng.
Chắc chắn Thầy cũng chẳng biết mình là ai. Nhắc lại quá khứ oai phong của ông giờ đây chẳng để làm gì. Đã quá xa lạ với Thầy. Mỗi người một thân phận ở đời. Tốt nhất nên để dĩ vãng lướt qua nhau như một kỷ niệm xưa cũ. Kỷ niệm riêng của hai Thầy trò.
Thầy W. là người dân đảo Corse. Quê hương của tướng Napoleon khét tiếng, chinh phục cả Châu âu qua tận Ai Cập. Sau tự xưng Hoàng Đế, ra lệnh xây Khải Hoàn Môn cho lịch sử nước Đại Pháp năm 1806.
Mãi sau này mình mới trở thành Tây gốc Mít. Cũng dạy học nhưng dạy ở Paris và giáo dục bây giờ cấm bạo lực với học trò. Làm nhục học sinh là điều cấm kỵ, phản giáo dục bậc nhất, mất việc như chơi!
Tình cờ gặp Thầy W. giữa đám đông, nghĩ lại cũng thấy thương cảm, không còn ghét Thầy. Có thể ông cũng đã được giáo dục bằng những trận đòn roi tương tự từ khi còn bé?
Thương cho roi cho vọt
Ghét cho ngọt cho bùi ?
PN. Sg ngày nhà giáo VN. 2022