Dư Âm
Người đàn bà bước lên sân khấu trong điệu nhạc nhún nhẩy xập xình.
"Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ ... không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ ... muốn nói cùng em đôi lời hẹn ước..."Đây là ca từ bài Dư Âm điệu Rumba của Ns Nguyễn Văn Tý thời tiền chiến mình vừa được nghe.
Tối nay có cậu em Hs từ Hà Nội vào thăm rủ đi nghe nhạc. Khá lâu rồi mình không có dịp đến những nơi nhộn nhịp đèn màu, sân khấu về đêm nên cũng khám phá được nhiều điều mới lạ, khá thú vị, nửa quen nửa ngờ.
LẠ vì nhớ tới những phòng trà nổi tiếng Sài gòn khi xưa, cuối những năm 60 thế kỷ trước. Một thời theo bạn bè tập tễnh ăn chơi ở những phòng trà như "Tự Do" có ban nhạc Blue Jet, có bé Thái Hiền, út của nhạc sĩ Phạm Duy lúc đó cũng đã lên sân khấu, hoặc "Queen Bee" đối diện rạp Rex đường Lê Lợi và cả "Đêm Màu Hồng" cuối đường Nguyễn Huệ. Hình như gia đình nhạc sĩ Phạm Đình Chương làm chủ thời gian đó ở gần bến Bạch Đằng. Còn có một lần vào "Maxim's" cạnh Hotel Majestic nghe nhạc và "nhảy đầm", túi áo lúc nào cũng cắm một vài điếu thuốc "Ok Salem".
LẠ vì như nghe đươc âm thanh của Sài gòn cũ cách đây hơn nửa thế kỷ! Thời của cà phê "Givral", "Pagode", "Brodard" nổi tiếng của giới báo chí truyền thông quốc tế và văn nghệ sĩ nhưng giờ cũng đã tan thành mây khói. Thời mà khu trung tâm còn nhiều quán Bar xanh đỏ rượu bia và nhiều trai trẻ lính chiến rằn ri về phép cùng quân đồng minh nước ngoài.
"Maxim's" nằm trên đường Tự Do của giới thượng lưu khi xưa vẫn còn đó, nhưng đường đã đổi tên thành Đồng Khởi ... Ngọn nguồn của câu "Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý. Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do" dân gian truyền miệng.
Tối nay mình "Sài Gòn by night" với vài nghệ sĩ bạn cậu em. Bắc kỳ chín nút la cà với Bắc kỳ 2 nút... Mọi người vui vẻ dắt nhau vào một "phòng trà ca nhạc" sau món bún chả nướng than chính hiệu ở khu Cộng Hoà.
Lạ lẫm cũng vì khu Cộng Hòa mình chưa bao giờ đặt chân đến. Một khu phố nghe đâu mới hình thành từ sau 85 với 80% Bắc, đa phần là giới quân đội được phân lô cấp nền để xây nhà hoặc biệt thự.
Đường xá nơi đây rộng mở, hai chiều. nhà cửa đã mọc lên san sát với những hàng quán đặc sản món Bắc: thịt chó, giả cầy, bún đậu mắm tôm, phở gà Tràng An, phở bò Lý Quốc Sư, và rải rác tiệm tắm hơi mát xa mát xôi ăn chơi có đủ... Ngoài những Trung Tâm Thương Mại sáng choang đông đúc kẹt xe và kẹt cả người!
Phòng trà đêm nay gọi là "phòng trà ca nhạc" nhưng không có ca sĩ, cũng không có "ban nhạc sống" mà chỉ có độc nhất một nghệ sĩ đàn orgue, đệm cho tất cả những ai muốn "thể hiện" giọng ca vàng oanh ... gọi là hát, hay hét cho nhau nghe đều đúng!
Cũng lạ!
May tối nay nhiều người hát khá hay, ít sai nốt trật nhịp, hình như toàn khách quen và đã được tập dợt ngân nga nhiều lần với máy Karaoke ... Ai lên hát có dở mấy cũng được thính giả ngồi dưới bước lên tặng hoa, loại hoa bằng nhựa đủ màu sắc và vỗ tay tán thưởng hoan hô nồng nhiệt. Rất vui nhộn. Xa xa có người đứng quay phim cho các cặp "múa đôi" biểu diễn. Có vẻ như được tập dợt khá kỹ nên cũng lả lướt thướt tha như trước sân tượng đài Lý Thái Tổ ngoài ấy. Các cặp ôm nhau tựa vai ngả đầu, ngoáy mông khá điệu đàng hấp dẫn! Mình chỉ còn dám ngồi nhìn và "bái phục" vì bây giờ yếu tim không "nhẩy đầm" được nữa!
Quan khách múa hát vui chơi hồn nhiên dù phần đông đã luống tuổi bạc tóc, con cháu đầy đàn... lạ một điều là không thấy có thanh niên giới trẻ ở đây.
Thì có sao đâu?...
Hát với nhau, vui với nhau thôi mà!
Chỉ là không gian để gặp lại tuổi thanh xuân đã đánh mất, cùng những mối duyên mối nợ gì chăng?
Thời mình còn ở Sài Gòn trước 75, mình chưa biết, chưa thấy?
Một điều cũng khá bất ngờ làm mình ngạc nhiên... suốt buổi từ đầu đến cuối không ai hát một bản nhạc cách mạng nào ... chẳng có anh em nào trên một chiếc xe tăng ... chẳng có anh nào nhìn thẳng quân thù mà bắn ... mà toàn nhạc vàng, nhạc tiền chiến và những ca khúc mùi mẫn của Sài gòn cũ.
Mình cố tình xúi cậu em làm một bài "nhạc đỏ" xem sao!
Từng là lính bộ đội, nó nhìn mình lí nhí thử giọng một ca khúc "giải phóng" ... Gặp em trên cao lộng gió, rừng Trường Sơn ào ào lá đỏ... Em đứng, đứng ...... "đứng đứng cái gì, anh dở hơi, thôi đi!" Cô bạn ngồi bên cạnh phát nhẹ cho nó một cái vào lưng.
Chả bù hôm trước ngồi chung bàn với một ông nhạc sĩ chuyên nghiệp có râu mép nổi tiếng của nhạc Rock thời đổi mới ... Vừa nghe tiệm kế bên vang lên điệu Bolero của miền Nam trước 75, đã vội nhăn mặt dị ứng rủ đi quán khác!
Thôi kệ!
Thôi nhé! hẹn gặp nhé giữa ... Hà Nội!
Hà Nội mùa thu
cây Cơm Nguội vàng
cây Bàng lá đỏ
nằm kề bên nhau
phố xưa nhà cổ
mái ngói thơm nâu ...
(tcs)
PN. Sg 03/05/2019
No comments:
Post a Comment