Total Pageviews

Wednesday, February 3, 2021

GIỌT NƯỚC MẮT SÁNG TRONG

 





GIỌT NƯỚC MẮT SÁNG TRONG





Một buổi sáng trước Tết trên đường Lê Lợi Sài gòn, lần đầu về thăm nhà sau "giải phóng", một thanh niên quặt quẹo, quần xà lỏn, áo thun, tay ôm cột bong bóng đủ màu sắc chạy theo gọi tên minh. Nhìn kỹ nhận ra ngay thằng Mười hàng xóm, chơi với mình khi xưa còn bé...
Nhận ra ngay vì nó bị tật bẩm sinh, chân tay quặt quẹo, đi đứng như bị điện giật và luôn ngửa mặt nhìn trời ngắm chim bay.
Lâu ngày tình cờ gặp lại, nó mừng rỡ cười nói ú ớ không biết cười hay khóc!.
Nó làm mình nhớ về đám trẻ con năm bẩy đứa trong cái xóm nghèo khi xưa gia đình mới bỏ của di cư vào Nam, đã từng bắn bi đánh đáo, tạt lon dích hình với chúng nó... thời mà trẻ con tự nghĩ ra trò chơi chứ không như bây giờ .
Nó kéo mình vào một góc cà phê vỉa hè để kể chuyện xưa chuyện nay như một món nợ đeo đẳng từ kiếp nào, rõ ràng nó chỉ bị ám ảnh nhiều nhất về những cái chết của bạn bè, hàng xóm, người thân trước đó. Tỉ mỉ từng người.
Như ông Địa Lu, bố nó đạp xích lô bị xe đụng đem về nhà vài ngày thì chết. Chẳng ai đền đồng nào!
Thằng Hương anh nó chết trận hồi "Mùa hè đỏ lửa" 72 ... Chị dâu lấy anh cảnh sát hàng xóm về ở chung giường và vẫn thắp nhang thờ chồng cũ, ảnh còn gắn huy chương.
Vinh em thằng Quang, mới mười tuổi chết đuối trong thùng phuy nước mưa, nó ngã chúi đầu một mình ngay sân sau nhà mà chẳng ai biết...
Thằng Bông già đầu còn ngu, leo nóc nhà gỡ diều băng bị điện giật chết không kịp ngáp.
Con Lan em thằng Bông sau bán bar, lấy lính biệt kích rồi biệt luôn đi đâu không ai nhớ!
Và năm 68 Mậu Thân, Sáu Sắc khóm trưởng bị việt cộng tặng bốn viên đạn vào ngực khi giắt con nhỏ đi học sáng sớm.
Thằng Năm Hí đạp xe ba bánh thì mới chết đây sau 75. Nó treo cổ nơi cầu cá tra bên kênh Nhiêu Lộc ... Tự tử vì chán đời, vì sống không lối thoát ! Và anh em thằng Bờ thằng Bụi theo việt cộng nhảy núi vô bưng v.v và v.v.

Thật ra mình chỉ còn nhớ mặt vài người, mang máng ... thời gian sống trong một xóm nghèo gần đường xe lửa ... lầy lội cống rãnh. Tối đến taxi không dám vào vì nổi tiếng toàn dân "anh chị"...Nếu không "anh chị" thì "việt cộng nằm vùng" ... hoặc cả hai...
Mười ôm cột bong bóng vào lòng rồi cười méo xệch bảo, bà Tư cháo vịt, mẹ nó trước khi qua đời đã cưới cho nó một con vợ khùng khùng câm điếc từ dưới quê mang lên, vợ chồng sống trên nền nhà cũ... Đã vậy thường xuyên cào cấu nhau vì thích ghen tuông, sinh được thằng con trai lành lặn nhưng câm điếc giống mẹ... Mình vui theo câu chuyện và chợt nghĩ không hiểu nó làm tình kiểu gì khi chân tay mình mẩy co giật như thế?
Nó bảo cái xóm nghèo "anh chị" này sau "giải phóng" vẫn vậy, người nghèo còn nghèo hơn, vẫn buôn thúng bán bưng, vẫn xích lô ba gác, còn phải ăn bo bo, chỉ có mấy thằng công an là no ấm. Y tá Đức Luân chích dạo khi xưa cũng nằm vùng, giờ như bác sĩ ! ... Năm Mậu Thân việt cộng trong xóm bị bắt gần hết !

Rồi đột ngột nó chống tay đứng dậy vì nhớ đến cột bong bóng nhiều màu, phải bán hết chứ không thì vợ con chết đói. Mình lì xì nó món tiền... Nó ngước ngước mặt cảm ơn rồi lùi dần trên con đường Sài gòn vẫn mùi khói xe khét lẹt!
Sau dịp Tết đó mình không còn thấy cái cột bong bóng nhiều màu của Mười bay trên nền trời xanh thành phố "mang tên Bác" nữa...
Đó là lần cuối.

***
Sáng nay pha ly cà phê đầu năm và châm điếu thuốc ... Mình lại nhớ đến Mười vì chính nó là người đã châm điếu thuốc đầu tiên đưa mình khi mới lớn ... Khởi sự cho một quá trình nghiện ngập từ thuốc vấn, thuốc lá, thuốc pipe vòng quanh trái đất ... cách đây hơn nửa thế kỷ.
Và kỷ niệm không thể quên một lần sang sân nhà nó xem cắt cổ vịt ... Bà Tư cháo vịt đạp cánh dưới chân và bẻ cổ con vật tội nghiệp ra sau ... bất chợt hai giọt nước trong veo trào ra từ hai khóe mắt đen nhánh đang nhìn mình...
Nó khóc kìa bà Tư! ...
Lần đầu tiên chứng kiến một con vịt trào nước mắt khi sắp chết... Hai giọt nước mắt sáng trong loé lên như hai hạt ngọc.
Ai cũng bảo Mười là đứa con út bị quả báo, quặt quẹo ú ớ vì nghề tổ tông.
Vì mẹ nó giết vịt nhiều quá!

Sg 20/02/2018










No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Tách Cà Phê