Total Pageviews

Wednesday, February 3, 2021

Đãng Trí!

 






Đãng trí!






Đãng trí

Dạo này mình hay nhầm chuyện nọ chuyện kia, ra đường quên trước quên sau nhiều thứ.
Mới xảy ra một chuyện tức cười ... Sáng chở ông bạn đi mua thẻ Sim, đến trước cửa tiệm, tự nhiên mình đứng cởi ... áo, thay vì cởi nón bảo hiểm! Đến cái khuy áo cuối cùng mới chợt nhận ra.
Tí nữa là ở trần!

Tuần trước ăn tiệm ... Mình gửi xe máy bên kia đường, khi ăn xong tìm xe không thấy tưởng mất, khiến chủ tớ nháo nhào đi tìm mặt mày tái xanh... mãi sau mới nhớ đã gửi xe chỗ khác!
Sáng qua thì mất nguyên chùm khóa xe lẫn chìa khóa nhà ... hoàn toàn không biết để đâu, cũng chỉ ngồi cà phê sáng sớm với bạn bè và xe còn dựng đó!
Tuổi già ập đến như tên bắn làm mất trí nhớ, cạn nơ ron rồi chăng?
Làm gì đến nỗi ???

Thỉnh thoảng còn mất tiền khi mua bán. Người ta thối không đủ! Thiếu hẳn tờ năm chục một trăm, về nhà suy nghĩ mãi mới biết!
Giờ ra đường hay bị mời chào mua những món đồ giả thường xuyên hơn! Không hiểu sao.
Đi đâu cũng bị hỏi "Cụ năm nay bao nhiêu rồi ạ?" "đẹp lão quá!" ... Vâng! Cảm ơn nhiều.
Nhưng bắt đầu lú lẫn rồi sao? Vì đã cổ lai hy?

Nhưng cũng vô lý, khi xưa còn thanh niên mình cũng thường xuyên mất mắt kính, bật lửa, ô dù, áo khoác, mỗi năm ít nhất một vài món, có lần tháo đồng hồ rửa tay trong cà phê rồi bỏ đi, về đến nhà mới phát hiện.
Chuyện sáng dậy đi làm không khóa cửa, nhà vườn để mở toang hoang, lên xe chạy một mạch là chuyện không phải hiếm!
Có lần cô em gởi món nợ vào tài khoản mà hôm sau đã không hiểu tiền ở đâu ra... cứ tưởng tiền trên trời rơi xuống!
Nhiều khi bán tranh, ai đã thanh toán hay còn nợ cũng quên quên nhớ nhớ ... rồi không dám hỏi, không dám đòi.
Chuyện hy hữu đặc biệt nhất ... trước khi về VN, mình gởi nhà ông bạn bên Paris chiếc xe BX Sport rồi quên béng ... Thực sự không nhớ là mình có chiếc xe bốn bánh màu đỏ! Lạ thật. Mười năm sau ông ta nhắc mới biết! Vì xe đã được đem bán ve chai! đúng là có một không hai!

Như vậy mình mới biết, mới khám phá ra là mình Đãng Trí chứ không phải lú lẫn vì tuổi già mà từ lúc trẻ đã thế ... Quên trước quên sau. Nhưng sao mình lại nhớ rất rõ nhiều chuyện xa xưa, xa lắc xa lơ!
Hình ảnh nằm ôm chai sữa dưới tia nắng nghiêng xuyên qua cửa sổ, nắng sớm chiếu vào người làm ngứa ngáy khó chịu ... cảm giác vẫn in trong não còn nguyên. Lúc đó mới chừng hai ba tuổi! Sau này Mẹ cũng bảo đúng vậy nhà ở khu Vườn Chuối!
Và con Lược bế em thích vạch vú cho em bú, nó mới mười lăm mười sáu, chưa chồng, làm gì có sữa?

Có lẽ trí não con người chỉ ghi nhận những hình ảnh những sự kiện nó cần nhớ, muốn nhớ trong một hoàn cảnh nào đó? Và có chọn lọc tự nhiên.
Đôi khi Quên lãng cũng là một trạng thái vui sướng hạnh phúc, một khả năng quý hiếm trời cho để dứt bỏ mọi lo nghĩ buồn phiền?
Thiển nghĩ, nhiều khi cứ quên dần đi, quên bớt đi cho đến lúc về với miền mây trắng, vậy mà hay!
Nhưng Jacques Brel lại bảo:
Ta chẳng Quên gì cả ta chỉ Quen đi thôi!
"On n'oublie rien, de rien. On s'habitue, c'est tout"
Có thể thành đề tài nghiên cứu Tâm lý học nghiêm túc đấy chứ!

Ký Ức Là Một Sự Kiện Tâm Lý, Sinh Lý Hay Một Sự Kiện Xã Hội?

SG 17/02/2019










No comments:

Post a Comment

Nói Chuyện Với Tách Cà Phê